Hello Nov!

Tháng 10 đã qua!

Tháng 10 kết thúc bằng 1 bữa Halloween lê lết ăn uống ngập mặt và cuồng dại!! cơ bản thì tháng 10 nhiều biến động ngay thì đầu nhưng kết thúc lại nhẹ nhàng đến ko ngờ. chẳng còn gì để gọi là buồn mà còn cảm thấy vui vì rất nhiều thứ xung quanh
tháng 10 mà được như thế thì cũng là do mấy ông anh quý hóa và 1 đám bạn bè lúc nào cũng bao quanh và lôi kéo mìn ra khỏi cơn buồn với đủ thứ khuyên nhủ, hâm dọa, bia bọt, ăn chơi, rụ chè, đồ ăn các thứ. thế là thấy được cuộc đời màu mè tè le tẹt lẹt chứ hẻm phải 1 màu, zui thiệt là zui. tháng 10 ơi là tháng 10!!! bye bye

tháng 11 là bắt đầu bận rộn đây!!! đầu tiên là bận rộn với công việc ở cty thực tập rồi. từ mai là bắt đầu đi theo 1 chương trình của brand kéo dài 1 tháng. quản lý và báo công tình hình hàng tuần và phải quản lý công việc cả ở Hà Nội nữa chứ. một trải nghiệm mới mẻ đây!!!!
cũng phải bắt đầu lo chuyện hồ sơ thi tuyển để học chuyển tiếp đại học vào năm sau. năm sau sẽ vưà học vừa làm. cày đã đời lun!!!
từ giữa tháng 11 cũng phải bắt đầu rãi truyền đơn để xin việc nữa chứ! giờ lo từ từ là vưà! hy vọng là có 1 việc nào đó ổn 1 chút và đúng chuyên ngành!!! vụ này hơi bị nhiu khê àh!!!

chào tháng 11!!!

lại đêm

quá nữa đêm và lại mất ngủ!

những ngày wa có vẻ ổn định và nguôi ngoai chuyện cũ khá nhiều rồi. hôm t7 tình cờ gặp lại Hkun thì cũng thấy bình thường, ko hẳn là ko cảm xúc nhưng cảm xúc ko như trước. yêu thì vẫn còn yêu, nhưng nó khác khác sao ấy, chẳng diễn tả được. vẫn ngồi ăn uống, nói chuyện với mọi người bình thường, lâu lâu liếc nhìn 1 cái. thế thôi! chẳng có gì là quá khó để tiếp tục là bạn bè sau 1 mối quan hệ đối với mìn, nhưng với những người yêu của mình là khó. Hkun cố tình lờ mìn đi và coi như ko có mìn ở đó; ừ thì sao cũng được, mỗi người một tính mà!

có lẻ đã đến lúc mình lại gom góp tình cảm và niềm tin để dành cho một người khác nữa. hôm nay ko ngủ được lại suy nghĩ về những gì Hkun nói với mìn hôm chia tay. sau này nghĩ lại thấy chuyện đó thật buồn cười và hơi nông nổi. chuyện của Hkun thì ko bàn, chuyện của mìn thì có phần Hkun nhận xét đúng, có phần thì thật là ngô nghê. 2 năm chẳng đủ để hiểu 1 con người, mà nhất là 1 đứa ba trợn như mìn nữa thì huống chi là 2 tháng. những gì mìn biểu hiện chỉ là bề nổi thôi, mấy ai hiểu được phía sau; con số đó chắc ko đủ đếm trên 1 bàn tay.
Hkun nói có đứa ghét mìn. thật ra thì có khối đứa ghét mìn chứ chả gì cái kẻ sống chưa đủ dài và mũi chưa vắt sạch đó. từ nhỏ thì mìn đã là đứa ít bạn vì tính tình khó ưa và kỳ cục; chả mấy đứa chơi được với mìn. nhưng mìn luôn tự hào là ai chơi được thì sẽ chơi với nhau lâu dài và ít xích mích. đó là lý do vì sao sau bao nhiêu năm mà kể về bạn thân thì mìn luôn chỉ kể có 1 người là thằng Hùng. sau này thì CK cũng gọi là thân thiết và tin tưởng rất nhiều. thế là 2 người có thể gọi là thân nhất và hiểu mìn nhất. Hùng thì chơi với nhau chắc cũng 7,8 năm gì rồi; Ck thì cũng 3 năm hơn. như thế mà họ còn ko hiểu hết con người mìn, nhưng ít nhất là hiểu gần hết. muốn đánh giá mìn thì chỉ 2 người này mới xứng đáng để đánh giá; còn lại thì vui lòng đừng…. khập khiểng lắm! mìn chẳng cần nhiều người ưa mìn, mìn chỉ cần bạn bè chơi với nhau thẳng thắng, thật lòng thôi; còn nhìn mặt mà bắt hình dong như đứa kia thì thật là nực cười… thiên hạ nhiều lắm, vã lại nó chưa đủ già đời để mà bắt hình dong ai cả!
tính về bạn bè trong thế giới này thì Ck là người thân với mìn nhất. chơi với nhau 3 năm thì  Ck hầu như hiểu lúc nào mìn buồn, lúc nào mìn vui, lúc nào mìn vui giả tạo và lúc nào vui thật. cũng là người quan tâm mìn nhất khi mìn quen 1 ai đó hay chia tay 1 ai đó. nghĩ lại thì mìn nhiều lúc cũng quá đáng với Ck như Hkun nói. sẽ phải sữa đổi cái này (và hiện nay đã và đang làm).
những gì đã qua thì mìn sẽ để cho nó đi qua. ko vươn vấn và luyến tiếc. vì mìn nghiệm ra rằng yêu nhau bằng bề ngoài chẳng bao giờ được cả. phải yêu cả tính cách của nhau dù đó là 1 tính xấu, và phải góp ý để sửa đổi chứ ko thể nào im im rồi cuối cùng chia tay vì ko hài lòng cái tính đó. đó ko là yêu! đó  chỉ là 1 cái gì đó khác lắm… sửa đổi tính tình là 1 quá trình lâu dài và khó khăn. người ta hay nói ‘giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời’, thế thì 1,2 tháng thật tình là ko đủ. mìn cũng đã mất 1 thời gian rất dài để có thể sống cởi mở và vui vẻ như bây giờ. nếu như mìn là  con người trước đây khi còn học phổ thông thì chắc chả có Ck, hay nhữn người anh em xung quanh bây giờ. nhưng cũng có khi mìn chợt nghĩ rằng mìn nên khép kín lại để bảo vệ bản thân trước cuộc sống ngoài kia!

với mìn, giờ Hkun là 1 người bạn và là người yêu cũ. nếu có cơ hội để quen lại Hkun thì mìn sẽ rất rất vui. nhưng có lẻ Hkun sẽ chẳng bao giờ giành cái cơ hội đó cho mìn cả, vì anhZ bảo rằng Hkun sẽ ko bao giờ làm vậy. ừ thì đó là thực tế và mìn sẽ chấp nhận thực tế. Hkun mãi mãi là Hkun ko thay đổi, mìn sẽ mãi mãi là mìn thay đổi ko vì ai mà thay đổi vì bản thân mìn. hai đường thẳng sẽ ko giao nhau nữa… hãy đi theo con đường của bản thân mình đã chọn và vui vẻ hạnh phúc nhé Hkun, mìn sẽ vẫn luôn theo dõi và mong cho Hkun hạnh phúc như mình đã làm với những người đã đi qua cuộc đời mìn. :) nói thật từ tim đấy!

Con đường sắp tới của mìn đã được bản thân mìn phát thảo rồi. một bản phát thảo sơ sài nhưng đủ để mìn biết là mìn nên đi về hướng nào. bây giờ sẽ tập trung hoàn thành khóa coop này. năm sau là tìm việc và phát triển sự nghiệp để ko còn dựa vào gia đình nhiều như bây giờ nữa; vẫn sẽ tiếp tục học tiếp để lấy bằng đại học.
còn người yêu ư? cái gì tới thì nó sẽ tới; mìn chưa bao giờ tự đi tìm người yêu cả, tất cả là do số phận thôi! hãy để nó tự nhiên!
mìn sẽ cố gắn cày thiệt cực lực để năm sau có $ đi Hà Nội 1 chuyến, nếu được thì cả Cambodia và Thailand nữa! nhưng Hà Nội và Nha Trang sẽ được ưu tiên trước! :)

bây giờ là thế trước đã! còn gì sẽ tính tiếp! cuộc sống luôn nhiều bất ngờ mà!  đâu ai tính trước được cuộc đời của mình!

một đêm khó ngủ!

ngày đuối

một ngày đuối thật là đuối!

hôm nay  chạy một cái survey của cty. phải lên cty từ 9h sáng, chắc mẩm là sẽ ko được sung sướng và nhàn nhã như thường ngày nhưng vẫn ko nghĩ là nó mệt mỏi và thê thảm đến thế! :( buổi sáng dành trọn cho việc chuẩn bị mọi thứ cho survey buổi chiều, trưa thì đi lấy hàng để làm quà cho mấy người may mắn (or xui xẻo) được/bị chọn đi làm survey.
đi wa kho hàng cty lấy hàng thì gặp thằng taxi cà chớn, chả chịu đứng chờ làm phải đt kêu taxi khác tới chở. ròi gặp thêm mấy thằng cha vô công rỗi nghề ngồi đánh bài trước chổ kho hàng nữa chớ, nói chuyện mà chửi thề tè le, làm như là chủ cái kho không bằng! mịa pà!!! lúc đó mìn nhịn cho wa chuyện, để lấy hàng nhanh còn về cty cho kịp lịch trình làm việc nữa. với lại cũng sợ mấy cha đó nổi khùng lên chém giết! (dân kho cảng ghê ghớm lém!! ék dám đụng!! :s )

hình thức là focus group (nhưng mà cái group này hơn bị bự! :| ), mà mìn fải làm cái nhiệm vụ leader của mấy cái group đó để hướng dẫn ng ta làm cho đúng, nói nói nón và nói từ 3h chìu cho tới gần 9h tói mới được ngưng! haizz cái cổ nó teo ngắt lun, mà nước thì chả có!!! :( lại còn phải hứng số lượng nhóm nhiều hơn dự tính nữa chứ! mới đầu tính chia ra 2 thằng, mỗi thằng hứng 3 nhóm; cúi cùng trời hại mìn, mìn hứng 4 nhóm, mà toàn là nhóm cà chớn ko mới ác!! làm hư mẫu + questionnaire tè le tẹt lẹt, lại còn làm sai quy trình dù là nhắc nhở mỏi cả mồm ròi!! >”< thiệt là đáng hận wá mà!!! thằng partner hên mạng, hứng có 3 nhóm mà toàn là dân hiền!! chả bù với mìn!!! mìn nhớ dạo này mìn hiền lắm mà ta.. đâu có ở ác với thằng nào con nào đâu mà giời lại hại mìn!!! :( mìn hận wá đi mất!!!!

tới cở 8h30 hơn thì giải quyết xong hết mấy nhóm đó, bắt đầu thu dọn và đi về cty trước khi về nhà!!! mìn và 3 partners chia mỗi đứa được mấy hộp bánh (hàng tặng cho mấy ng kia còn dư!! :| ) về ăn lấy sức gọi là công lao 1 ngày (chưa tính $ công chính thức sẽ lãnh sau!). lên taxi đi về, 3 đứa (1 đứa về xe riêng) tám đã đời ròi chửi rủa tè le tẹt lẹt mấy đứa trong đám focus group kia!! ròi thì cũng tới cty, xong đứa nào mạnh đứa đó lấy xe về nhà!!!!

một ngày đuối hơn cái chữ đuối!!! làm cả ngày quần quật từ sáng tới tói, đúng 12 tiếng đồng hồ!! thiệt là thê thảm!!! nghĩ lại thì cũng vui, có nhiều thứ đáng để học hỏi và luyện tập thêm cái kỹ năng tán nhảm của mìn nữa!!!

chuẩn bị đi ngủ!

Lucky?

đôi khi nghĩ về cuộc sống của bản thân,

thì thằng tôi tự hỏi là thằng tôi may mắn hay xui xẻo?
khi người yêu thì ko hiểu thằng tôi nghĩ gì và muốn gì, và người ta luôn nghĩ là người ta đã thấy được cái sâu nhất, và hiểu thằng tôi rõ nhất. nhưng ko, họ chỉ mới hiểu được 1 phần và cũng chỉ là mặt ngoài hoặc hay lắm chỉ là phần giữa thôi. phán xét quá vội vàng và thế là chia tay. một cuộc tình ko đầy hai tháng là một vết đau đối với thằng tôi khi mà nghe những lời nhận xét về bản thân thằng tôi từ người yêu. thật ra là có điều đúng, nhữgn cũng ko thiếu việc sai. cái đúng thì thằng tôi cũng nhận, mà điều sai thì thằng tôi cắn môi ngồi im ko nói gì. dù sao thì 2 tháng chẳn đủ để hiểu rõ 1 con người. 1 câu nói đùa của thằng tôi đối với 1 đứa bạn chơi 3 năm chỉ là 1 câu đùa đơn thuần, nhưng người yêu lại nghiêm trọng hóa nó lên và cũng chẳng thèm hiểu những gì thằng tôi và thằng bạn mặc nhiên hiểu với nhau.
hơn 2 tuần rồi vẫn nhớ, rất nhớ. nổi nhớ quay quắt và khó chịu khi chẳng dám sms hay nhắn 1 cái tin offline trên yahoo để hỏi thăm. chỉ vì sợ bản thân là 1 kẻ quấy rối thôi. vậy thì đành chịu!

khi những người bạn vưà biết thằng tôi bị đá. thì mấy đứa bạn nhào vào chia sẽ dù là thằng tôi ko mặn mà lắm. các bạn thi nhau kéo thằng tôi ra khỏi nhà để khoay khỏa chuyện cũ và như để tránh thằng tôi tự tử! các ông anh thì cũng nhiệt tình trong việc khuyên nhủ và an ủi; lại cũng rất tích cực nắm đầu thằng em ba trợn này ra khỏi nhà để đi cafe, ăn chơi, đàn đúm với các anh như xưa để cho thằng em khỏi buồn bã ở nhà và nổi khùng vì thất tình.
dù rằng khi có người yêu thì thằng tôi chả mấy khi nt hay hẹn gặp các bạn và các anh. dù rằng khi có người yêu thằng tôi thường từ chối các cuộc hẹn để mà có thời gian dành cho người yêu một cách quá đáng đến độ người ghét thằng tôi vì tính đó. nhưng những người bạn, những ông anh có chấp nhất gì đâu! họ vẫn quan tâm thằng tôi như đã từng; họ vẫn chấp nhận cái bản tính khó ưa của thằng tôi như đã bao năm nay vẫn vậy. không thay đổi!

người yêu thằng tôi bảo rằng quen thằng tôi được 2 tháng thì thấy thằng tôi khác nhiều với lúc mới quen. có lẻ thế! vì thằng tôi khi yêu khác với thằng tôi khi bình thường; nhưng ko nhiều. và có nhiều điều mà 1 người quen chỉ mới 2 tháng ko thấy, ko hiểu so với những người đã quen và chơi với thằng tôi 2,3 năm. 2 tháng là rất rất ngắn để hiểu 1 con người!

cuối cùng thì thằng tôi xui xẻo vì người yêu ko hiểu được thằng tôi và may mắn vì có những người bạn, những ông anh cực kỳ quan tâm và thương thằng tôi!

vưà may mắn vưà xui xẻo! có vẻ tréo ngoe nhỉ!

cuối tuần – đầu tuần

thứ 2 rồi, đầu tuần.

hôm nay đánh dấu 2 tuần mất ngủ của mìn. chẳng gì có thể cứu vãn được tình trạng mất ngủ này cả, và thuốc ngủ thì ko dám uống vì sợ đủ chuyện. thiếu ngủ khiến đầu óc bị lộn xộn 1 cách trầm trọng, thì nó đã đủ lộn xộn với đủ thứ chuyện trong 2 tuần vưà qua rồi mà thêm mất ngủ thì chỉ góp phần làm cho nó lộn xôn thêm mà thôi. thế là tuần vưà rồi công việc ở cty cứ bị làm rối tung cả lên, nhầm lẫn đủ thứ. thật là khốn nạn!

tuần vưà rồi công việc ở cty cũng nhiều. chạy công việc cũng mệt mỏi. bình thường thì 6h là hết giờ làm việc, lon ton đi về được rồi. cả tuần rồi thì gần 7h là lúc sớm nhất bước ra khỏi cty, còn ko thì gần 9h mới đi về. mệt ko tả, tối mặt với đủ thứ công việc và chuẩn bị đủ thứ hàng và mẫu. việc nhiều nhưng ko giúp wên đi những chuyện kia, mà còn bị những chuyện kia làm cho công việc rối tung lên! chán!!

đầu tuần rồi! lại thêm 1 tuần bận rộn đang chờ!

cố gắn!

lại đêm

lại mất ngủ!

trưa nay vưà đi cắt tóc! khác với lần trước nhưng vẫn là 1 kiểu cũ, đã từng cắt 1,2 lần gì đó!

hình như cũng đã có lần viết về việc đi cắt tóc của mìn ròi. cũng như thường lệ thôi, mỗi khi có chuyện buồn thì lại đi cắt tóc. bình thường thì phải chở tới khi tóc dài rồi xù lên hay mọc lĩa chỉa đâm vô mang tai + phía trước trán đến khó chịu thì mới đi cắt, còn ko thì chần chừ suy nghĩ mãi. đến khi có chuyện buồn thì vừa nghĩ đến việc đi cắt tóc là đi ngay lập tức hoặc hôm sau sẽ đi ngay; ko bao giờ chờ được wá 2 ngày!

ừ thì hôm nay chỉ có vậy!

có những ngày như thế

vậy là đã 1 tuần rồi!

chẳng biết thời gian 1 tuần wa là nhanh hay chậm. chỉ biết là nó vẫn trôi với những sự kiện nối tiếp nhau. nếu đặt tên cho tuần vưà rồi thì mìn sẽ gọi nó là ‘tuần chia cách’.
ko chỉ một mìn bản thân mìn chia tay với Hkun, và nhiều người nữa. 1 thằng em chia tay với người yêu sau 2 năm quen nhau. 1 đứa bạn cũng ko còn quen với người kia nữa. 1 đứa bạn ko thân thiết lắm thì người yêu tự tử, và vài trường hợp nữa. có lẻ tuần vừa rồi ko thích hợp cho tình yêu lắm nhỉ! nhất là những tình yêu bất thường như thế kia! buồn….

7 ngày là 7 ngày mất ngủ buổi đêm. ngày nào cũng hơn 3 giờ sáng mới ngủ, đến 9 giờ mấy thì dậy. cũng gọi là điều độ vì đủ 6 tiếng nhưng chẳng hay ho gì. chiều nay ngồi rãnh rỗi trên cty đọc báo thì người ta bảo rằng thức khuya sẽ gia tăng nguy cơ ung thư, giảm trí nhớ, kích thích sự lão hóa và tùm lum thứ nữa! sợ nhỉ!! nhưng chẳng dám uống thuốc ngủ dù ở nhà còn cả nắm. hôm trước mom bít thằng con fải uống thuốc ngủ để ngủ vài hôm thì tụng cho mấy bài kinh con cá rồi nên giờ chả uống thuốc ngủ nữa. khi nào ngủ dc thì hay khi ấy!

tối nay! tình cờ có hẹn ở wán cafe ấy, cũng ngồi vào chổ ấy. cái vị trí mà tuần trường mìn và Hkun đã ngồi vào, nói với nhau những điều thẳng thắn nhất và rồi chia tay. ko có nước mắt nào chảy ra, chỉ có niềm đau và mắt đỏ hoe, nghẹn lời. ngồi vào chiếc ghế ấy hôm nay, mìn như bị bao trùm bởi 1 nổi sợ hãi vô hình khi những ký ức còn mới nguyên kia nhào về và vết thương hãy còn âm ỉ kia lại nhói lên. những cơn đau khó được chữa lành…

hôm nay mìn vừa đi dán lại cái đt của mìn. cũng vì cái case sắp hư mà chả tìm được cái nào mới ưng ý lên đi dán lại cho đẹp. có lẻ mai sẽ đi cắt tóc, mốt đi bấm lỗ tai, còn tháng sau đi xăm 1 cái hình (có idea cho hình nhưng chưa bít nên xăm ở đâu!). tuần sau chắc đi đà lạt relax 1 chuyến. nếu may mắn thì tháng sau sẽ đi Hanoi lần đầu tiên trong đời!! thế đấy! toàn là dự tính. chả biết bao nhiu cái sẽ thành hiện thực!!!!

IMG_2884

tự dưng thèm 1 ly cappuccino hay cafe latte wá!!!

recover

well, giữa tuần rồi!

mấy hôm nay Saigon ko mưa mà tối khuya trời lạnh khiếp! trùm mền kín mít mà còn giãy đành đạch. :-s

hôm wa đi nhà sách. ko phải vì chủ đích mua sách mà vì trong túi hết tiền lẻ, toàn 100k mà đưa cho đám giữ xe thì bọn nó wánh chết pà lun nên mới tính đi mua gì đó để có tiền lẻ. nghĩ một hồi mới quyết định sẽ đi mua sách. giữa 1 rừng sách mới mà cuối nào cũng (có vẻ) hay ho và muốn mua cả; cuối cùng chọn Phía Sau Nghi Can X, một quyển trinh thám của Nhật khá dày (gần 400 trang) mang về.
quyển này hay, thu hút và cực hồi hộp. vụ án đã được phơi bày chương đầu tiên của truyện, nhưng cái hay của nó nằm ở sự logic của 1 thiên tài toán học để che giấu sự thật về vụ án. nói chung là 1 quyển sách tuyệt vời!! lâu rồi mới cầm 1 cuốn mà gợi hứng đọc đến thế!! tối wa thức tới gần 2h sáng đọc được 1/2 rồi!

dạo này FB có vẻ đắt hàng. chả biết sao nhưng tự dưng nó thế. cũng chả quan tâm mấy vì bên ấy toàn để tám xàm tám nhảm với mọi người thôi! vui là chính!

sau sự kiện hôm ấy thì hôm nay đã hồi phục được 1% rồi! àh thế là nhiều kinh lắm rồi, mới nữa tuần chứ nhiêu!
ra đường lúc nào cũng vui vẻ, cười toe toét. đố ai biết vưà bị thất tình đấy nhờ!!! mặt nạ dày thế cơ mà. trùng hợp sao là ku K cũng vừa thất tình, sau mìn 1 ngày. thế là hôm t3 2 thằng đi cafe, 2 cái MacBook kế nhau, nói tè le thứ cười ra nước mắt. 2 đưá thất tình mà đi chơi như thế đấy!! toàn là cười, chả có gì gọi là rầu rĩ hay chán nản cả. ku K bảo anh em mình giỏi wá, mặt nạ thế thì đố đứa nào biết! thế mà từ hôm thất tình đến giờ FB toàn viết mấy thứ khùng khùng điên điên vui vẻ vật vã mới ác chứ!! lạ đời!!!!

tối nay chả bít làm gì! ko có hẹn với ai cả! chắc ở nhà nấu gì đó ăn rồi lại đọc sách và nghe nhạc! tao nhã thật!

chuẩn bị về thôi! gần hết giờ làm việc ròi!!!

quote of the day

“Hòang tử bé cuối cùng đã trở về tinh cầu của mình, với nụ hồng em yêu và những hạt cây bao báp đã không còn mọc rễ để hủy hoại hành tinh nữa.Chỉ còn lại một người cứ hằng đêm lại đưa mắt ngắm nhìn những vì sao …”

Hoàng tử bé của tôi

the end

cái gì tới thì cũng sẽ tới!

1 tháng 3 tuần. ngắn ngủi quá. trong đó thì chỉ có 2 tuần đầu là vui vẻ bên nhau! còn lại là xa cách. một kết cục mà bản thân mìn ko cam lòng nhưng vẫn phải chấp nhận. nó là hệ quả khi mà 2 con người khác nhau quá nhiều đâm đầu vào nhau mà ko tính toán trước, hoàn toàn cảm tính.
những ngày qua là những ngày tồi tệ, hôm nay là đỉnh cao của sự tồi tệ khi mà mìn chẳng thể nào tập trung vào một việc gì cả. đến cả nghe nhạc và đọc sách cũng ko tập trung nổi thì làm gì được nữa…

mìn đã cảm thấy sự đổ vỡ đến rất gần từ những ngày qua, khi những rạn nứt ngày càng nhiều. mìn biết đấy, những vẫn cố hy vọng là nó sẽ qua, nó sẽ tốt đẹp hơn. nhưng giờ H đã quyết định rồi. chia tay nhau. ừ đó là kết quả của mối tình chóng vánh và cảm tính lúc ban đầu. lại thêm những sự kiện khác trong cuộc sống tác động làm nó tan vỡ nhanh hơn.
sẽ chẳng thể làm gì được nếu chỉ 1 người muốn cứu vãn mối quan hệ và người kia thì ko!

và giờ đây thì mìn là 1 kẻ thua cuộc trong mối quan hệ này. một người ‘bị đá’. ‘đá’ hay ‘bị đá’ ko phải là vấn đề ở đây và nó hoàn toàn ko quan trọng với bản thân mìn, nhưng nó làm cho mìn mất hoàn toàn niềm tin và hy vọng vào chuyện yêu đương. một lần nữa, mìn đã lại đánh mất hy vọng sau 1 năm hơn tích góp nó để trao cho một người mới mà mìn tin tưởng. giờ thì chẳng còn gì! tình đã hết, niềm tin cũng mất. trắng tay rồi!

một ngày thực sự rất tồi tệ với bản thân mìn!